Báo Giáo dục TP.HCM: Bài văn biểu cảm khiến cả lớp đỏ hoe mắt!

Thứ tư - 26/09/2018 15:38
Một tiết sân khấu hóa tác phẩm văn học của HS lớp 10. Ảnh NT
Một tiết sân khấu hóa tác phẩm văn học của HS lớp 10. Ảnh NT
Đó là bài văn của em Nguyễn Cát Doanh, học sinh lớp 10C4, Trường THPT Tây Thạnh.

Cái “lạ” của bài văn là, trong lúc đa số học sinh chọn đề tài viết về cha mẹ, ông bà…, thì bài văn nhắc về kỷ niệm với một “người anh, người bạn vô cùng thương mến” mà học sinh này gọi là “những tình cảm chưa kịp đặt tên”. (Đó là cảm xúc mơ hồ, mong manh giữa ranh giới nửa như là tình bạn, là tình thân và nửa như là tình yêu. Mà ai ở lứa tuổi này đều từng trải). Và khi giáo viên đọc đến đoạn “anh bị ung thư máu…”, thì tác giả bài văn đã khóc nức nở, trong lúc cả lớp học, em nào mắt cũng đỏ hoe...

Bài văn ấy là của em Nguyễn Cát Doanh (học lớp 10C4 Trường THPT Tây Thạnh, TP.HCM). Mặc dù chữ viết không sắc nét, bay bướm; được em tự cho là đề tài “dẫu có chút lạc đề”, nhưng câu từ và cách hành văn của em khá chín chắn, già dặn. Đặc biệt là cảm xúc mãnh liệt được bộc phát qua các dòng thơ rất “chuyên nghiệp”. Chẳng hạn đoạn thơ sau:
“Em với anh vốn là mây với gió
Thoảng gió lùa mây lại khẽ khàng trôi
 Dẫu cách xa nhưng mây vẫn ở đó
 Như tình em, đã ở cạnh anh rồi!”. 

Mà theo em, đó là sự “nhập tâm” của mình bởi đã đọc rất nhiều thơ văn, nên tự nhiên tuôn ra đầu ngọn bút khi viết tại lớp.
Giữa vô số những bài văn máy móc, khuôn sáo của học sinh, có được một bài viết chân thành, đột phá về đề tài (như đã nói ở trên) là một cái lạ và đáng quý. Giữa vô số những tiết dạy - học văn khô khan, có được những tiết học làm rung động từ sâu thẳm trái tim của các em là thật sự hiếm hoi. Đã lâu lắm rồi, dường như với các em học sinh, thơ đã “chết”. Nhưng khi tôi đọc những dòng thơ trong bài văn này, tôi đã thầm nghe lửa nhen nhóm bùng cháy lên tình yêu thơ trong lòng của các em!

Theo Trần Nhân Trung
Báo Giáo dục TP.HCM, Thứ bảy, 22/9/2018

Sáng tác:

BẠN TỐT
 
       Tôi thường hay bị bắt xem các tấm gương về học tập, nghèo khó… Và thú thật, điều này chả mấy khi tôi thích và quan tâm nhiều cho lắm. Học, thì ngày nào mà chẳng như ngày nào. Với tôi, nó chẳng có gì đặc sắc, hấp dẫn và cũng chẳng thật quan trọng để tôi cố gắng .
      Vào một hôm, tôi phải ở lại trực nhật lớp một mình trong một buổi chiều khá mát mẻ và yên tĩnh. Tôi nhận ra còn có hai người bạn cùng lớp ở lại. Cả hai đều đang làm bài say sưa trong lúc tôi làm vệ sinh. Đó là lớp phó học tập và bạn học kém nhất lớp tôi. Tôi nhớ cô giáo chủ nhiệm chỉ giao cho bạn lớp phó ấy kèm bạn học yếu trong giờ chơi. Thế mà cả giờ ra về bạn ấy cũng kèm. Tôi trực lớp xong  lúc 6 giờ. Trời chiều ập xuống không gian trường học vắng lặng. Tôi giục:
     - Hai bạn xong chưa à? Tôi chuẩn bị khóa cửa lớp đây này!
     Bạn lớp phó đáp với tôi :
     - Xong liền đây. Nói rồi quay qua bạn K. (K. là tên bạn học kém) - Hôm nay như vậy được rồi K. nhỉ !
     K. mỉm cười gật đầu .
     Thế là cả hai cùng rời lớp học. Tôi lẳng lặng theo sau. Lý do K. học kém là vì bạn ấy có vấn đề về khả năng hiểu biết và giao tiếp. Nhà trường đã tích cực giúp đỡ bạn ấy trong việc học tập nhưng có vẻ không được hiệu quả. “Học thầy không tày học bạn”, bạn ấy đã tiến bộ rất nhiều kể từ lúc được lớp phó học tập kèm cặp.
     Quả thật, nhìn hai người bạn giúp đỡ nhau như thế, tôi đã có thêm động lực để cố gắng hơn. Lòng tốt của bạn lớp phó giúp cho tôi thấy lạc quan, yêu đời, có được niềm vui, hứng thú trong việc học hơn. Điều mà mới trước đó thôi, tôi chỉ thấy buồn tẻ, nhàm chán, bi quan một màu xám xịt!

LÊ HOÀI PHONG
HS lớp 10 - CLB sáng tác Trường THPT Tây Thạnh

 

Tác giả bài viết: NT

Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá

Xếp hạng: 5 - 1 phiếu bầu
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây